Trang Văn Học Tuổi Thơ
Trang Văn Thơ | Đăng Thơ & Bài ViếtNước Mắt Mồ Côi
Hải Âu
Nó đã khóc từ ngày vừa mở mắt,
Không đơn thuần như bao trẻ khác đâu.
Nước mắt kia, có lẽ cả vũng sầu;
Nó còn gánh trên đôi vai bé nhỏ.
Đã từ lâu... quá lâu, nó chẳng nhớ:
Thật hay mơ?... nó chẳng dám nghi ngờ.
Từng có người để nó được yêu thương;
Được an ủi mọi phiền đau, sầu toái.
Nó muốn tìm được một giây thư thái.
Dù ngắn thôi, để nó kịp mộng mơ;
Dù thoáng qua để nó khỏi thẫn thờ.
Nó những ước được như bao trẻ khác.
Số phần ơi sao quay lưng nơi khác?
Thương giùm đi... thân côi cút không nhà;
Sống đầu đường nhờ cậy vào người ta,
Chén cơm thừa, bát canh vừa rữa nát.
Cuộc đời ơi, bao giờ cho bóng mát?
Tưới cơn mưa nhân ái xuống cho vừa,
Để nó được khóc lại một phút xưa...
Trong khao khát một vòng tay, mái ấm!
Sept. 13, 05
Người đăng: Luckie13
Ngày đăng: Wednesday March 18, 2009
Views: 1286
