HomeForums Profile Private MessageLoginRegister

* Login   * Register * FAQ    * Search
It is currently Oct 26, 2020 - 10:25 AM


All times are UTC - 8 hours




Post new topic Reply to topic  [ 2 posts ] 
Author Message
 Post subject: THẦY TÍN
PostPosted: May 26, 2013 - 04:17 AM 
Offline
~ Bé Thơ ~
~ Bé Thơ ~

Joined: May 19, 2013 - 01:57 AM
Posts: 3
Thầy Tín đã quyết định là sẽ thú tội với vợ. Cuối cùng thì chuyện hôn nhân của họ cũng hoàn toàn là một tờ giấy trắng, không có một chút sự trung thành, lòng tin và sự kính trọng. Vừa sớm khi tiết thứ sáu qua đi, thầy định bỏ luôn tiết thứ 7 và trở về nhà sớm hơn dự định. Trước đó thầy đã sắp xếp ngăn nắp phòng lớp cho giáo viên khác và nhờ một người đồng nghiệp rước những đứa con của thầy ở trường. Thầy đã trải qua nhiều sóng gió hơn hai tháng nay; và hôm nay chính là ngày thầy quyết định. Thầy và Trang – vợ thầy - đã xảy rarất nhiều xung đột bấy lâu nay. Lần đầu tiên họ quen nhau khi bước chân vào trường Cao đẳng Sư phạm, và chỉ trong vòng một năm,trong lúc thầy vẫn còn là chân ướt chân ráo mới ra nghề, họ đã làm đám cưới với nhau. Hai đứa con kháu khỉnh được sinh ra trướckhi thầy tốt nghiệp. Đó là những lúc khó khăn nhất của một cặp vợ chồng trẻ. Cuộc sống của Trang bị bó chặt với thầy và ngay cảphải giúp thầy trang trải tiền học phí bằng cách làm hai việc, cùng lúc gánh vác bổn phận làm mẹ. Thêm nữa, những năm đầu tiên có sự sa thải của giáo viên làm cho họ tưởng chừng như vấp ngã, nhưng họ vẫn cố gắng vượt qua hết tất cả. Và đến khi thầy xây đắp được nền tản sự nghiệp giáo viên trong suốt bảy năm liền ở trường trung học Bùi Hữu Nghĩa thì mọi thứ dường như dễ thở hơn trước. Bây giờ đã 35 tuổi, thầy Tín vẫn đều đều dạy học và sống hạnh phúc với cô Trang và hai đứa con. Tất cả sự nghiêm nghị và cách sống minh bạch của thầy đã chiếm cho thầy một địa vị danh tiếng và kính trọng nhất ở trường. Thầy trở thành một giáo viên ứu tú nhất của trường về Việt văn. Thầy Tín là một người có đạo, sinh ra trong gia đình gia giáo nên được sự kính mến từ các giáo viên đồng nghiệp. Hơn nữa, còn làngười thấy đáng yêu của đám học sinh. Bản tính cương nghị, điềm đạm cộng thêm dáng người cao lớn làm cho thầy đáng được sự chú ý của đám nữ sinh mới chập chững bước vào đời, nhất là những lúc thầy mặc áo sơ mi trắng, áo dài tay, và chải tóc gọn gẽ, thầy càng thêm bảnh trai, trẻ hơn so với tuổi. Ngoài ra, thầy còn có cặp mắt đa tình lúc nào cũng nhìn xa xăm với vẻ mơ mộng làm cho bao cô học trò phải ngây ngất, thầm yêu trộm nhớ. Tuy nhiên, thầy rất cẩn thận không quá thân mật với bất cứ cô nữ sinh nào ... cho tới bây giờ. Thầy ngước lên từ cuốn sách giáo khoa vừa mới mở ở trang 54 bài Chinh Phụ Ngâm, và nhìn lướt xuống các em học sinh đang ngồi ngay ngắn ở phía dưới lớp chú ý lắng nghe bài giảng mới của ngày hôm nay. Ngồi ở hàng đầu của tiết thứ sáu là một cô nữ sinh, tính hết tất cả những lớp khác thầy dạy, thì cô ấy có khả năng văn học nhiều nhất. Bài Việt văn và thi văn sexcủa cô ấy rất có chiều sâutâm hồn đánh thẳng vào tâm thức của thầy. Trong suốt hai tháng qua, thầy Tín luôn để ý tới cô bé mà thầy có thể tìm được sự đồng cảm ở trong nét văn chương, sự hài hòa trong tâm tưởng. Càng lúc thì thầy càng phát hiện mình bị thu hút bởi sức hấp dẫn của nàng, với ánh mắt thơ ngây, đôi mi dài đen láy, gò má hồng hây hây, tạo nên khuôn mặt nàng khá xinh tươi, có phần thơ mộng. Thầy thường tìm cách giảng bài ở gần bàn của cô và giữ ánh mắt xa xăm đó đối chiếu vào thị giác của nàng. Tuy nhiên không chỉ cólời văn và ý nghĩ đồng cảm của nàng mới thu hút được thầy. Nàng còn là một cô gái hấp dẫn và may mắn thay, nàng không thuộc cáinhóm “bán cá” chuyên nói xấu người khác mà thầy rất là ghét. Nàng cao khoảng 1 m 65, với thân hình đầy đặn với số đo ba vòng chuẩn 90-64-90. Nàng có cặp mắt phượng to lớn và nụ cười điềm đạm thu hút người đối diện. Nàng không thích bè bạn tụ tập, mà thường hay tách rời với họ để làm những thứ riêng rẻ, mà nàng cho là có ý nghĩa, như là sưu tập thơ văn, chép nhạc, đọc sách ... Thầy rất ngưỡng mộ tánh độc lập đó của nàng và đồng cảm với sự thưởng thức có chiều sâu tâm hồn ở nàng. Trang phục của nàng thì luôn luôn tươm tất. Màu tối, kết đăng ten, vải satin luôn luôn ôm sát lấy tấm thân khêu gợi. Đường viền cổ luôn luôn để trệ xuống, và cái váy lúc nào cũng có vẻ nửa che kín nửa phơi bày. Điều này đương nhiên là cái thu hút thầy hơn cả. Thầy thường hay mơ mộng được chiêm ngưỡng tấm thân trần sau lớp vải mỏng đó . Như là một người giàu kiến thức, thầy Tín đến với nàng bằng nhiều lãnh vực khác nhau. Khi thì tới với nàng trong hình thức truyền đạt văn hóa, khi thì âm thầm tới với nàng bằng một sự gần như chiếm hữu một món đồ quý giá. Nhưng hỡi ôi, dù sao thì nàng vẫn là đứa học sinh của thầy, thầy không thể nào dẫm lên lằn ranh giới đạo đức đó. Song, điều này thật làm cho thầy khó xử. Thầy có nghĩ qua, là sẽ kể ra cho vợ của thầy hết mọi chuyện thôi. Một ngày nọ, sau khi lớp tan học, thầy đi vội về phía đậu xe, lấy chiếc Dream và hướng về nhà và quyết định làm kể hết mọi chuyện cho vợ thầy nghe. Khoảng 3 cây số sau, thầy ở trong một ngả tư nhỏ gần nhà. Thầy chợt thắng xe và đứng lại nhìn, người láng giềng đột nhiên nhảy ra từ cửa sổ nhà thầy, làm cho thầy chết điếng. Thầy chỉ còn biết nhìn người đàn ông đó đi một mạch về nhà của hắn. Thầy nói thầm, “Không biết hắn muốn gì ở nhà thầy mà phải trèo qua cửa sổ ? Ăn cắp chăng ?”. Thôi thì chỉ còn cách chạy vội về nhà, thầy đậu xe và bước vào trong, nghĩ rằng sẽ thấy Trang, vợ thầy, ở trong. Nhưng thầy thật ngạc nhiên không tìm thấy Trang ở đó. Thầy lên lầu nghĩ rằng vợ thầy chắc bỏ đi, ngay khi người láng giềng bước ra chăng ? Và khi thầy bước lên tới lầu, thầy nghetiếng nước chảy trong phòng tắm. Thầy hoang mang khôn tả. Vợ thầy chắc đã làm gì với người hàng xóm nên mới cần tắm rửa. Thầy bước vào phòng ngủ và ngồi chờ vợ. Thình lình thầy để ý giường, thấy chiếc chiếu đã bị nhàu nát. Mọi thứ vứt tung xuống sàn, kể cả củng, áo lót, quần lót, vày giàydép. Quá nghi ngờ với những gì trước mắt, thầy tìm kiếm chung quanh và phát hiện một vệt trắng đục hoen ố nằm ở giữa giường. Thầy thử đưa tay sờ và đưa lên mũi ngửi, mùi vị chẳng lạ gì với thầy ngoài một bệch tinh dịch của ai để lại, mà chắc chắn … không phải của thầy. Chẳng bao lâu thì Trang tắt nước và nàng xấy tóc. Có lẽ nàng sẽ bước ra ngoài trong chốc lát. Thầy Tín nghĩ ngợi và bỗng nhiên thay đổi ý định đối chứng với vợ cho ra lý lẽ. Thầy đi nhẹ nhàng ngang qua phòng tắm và vội vã biến khỏi nhà trước khi Trang trở ra ngoài. Trong đầu thầy lẩn quẩn những kế hoạch gì đó … Và tối hôm đó mọi thứ được thầy trình tự phán đoán một cách chính xác. Mặc dù thầy rất đau lòng khi nghĩ tới ý định giết vợ để hả giận, thầy lại mừng rỡ khi nghĩ tới sự bất trung của vợ để thầy có lý do gần gủi cô nữ sinh trẻ, tên Minh. Khi thầy nằm trên giường tưởng tượng tới chuyện của vợ, tới chuyện của thầy thì thầy bắt đầu nhận thức được rằng có thể đây là điều tốt nhất xảy đến cho hai người, coi như duyên của thầy và vợ đã tận. Từ dạo đó, thầy không còn lo lắng tới cảm giác của vợ nữa, thầy bắt đầu có cảm giác mãnh liệt đối với cô bé Minh mà thầy ít khi thừa nhận lúc trước đó; lúc mà thầy luôn tìm cách để gạt bỏ hết tình cảm của mình đã giành sẵn cho con bé. Thầy biết rằng thầy hoàn toàn bị vây phủ bởi sự thông minh của nhỏ, sự hấp dẫn, nét dễ thương và kể cả tấm thân khêu gợi nữa. Khó mà tưởng tượng điềunày là sự thật nhưng rõ ràng là nó đang xảy ra trên người thầy. Thầy yêu nh�� và ghét nhỏ là thế. Thầy cho rằng nhỏ đã dụ dỗ thầy, để thầy trở nên yêu nhỏ tha thiết. Rồi thầy nghĩ tới vợ thầy đã vô lương tâm cắm sừng trên đầu thầy; làm cho thầy cảm thấy thù ghét cái bản tánh của đàn bà. Thầy ghét vợ thầy bao nhiêu thì lại thèm khát cô nữ sinh trẻ bấy nhiêu, nhưng thầy vẫn còn kềm chế được bản thân chỉ được vỏn vẹn thêm vài tuần. Sau đó thầy càng phát giác mình khó lòng tự chủ bản thân. Cho dù thầy cố gắng giữ vững cương vị của một người giáo viên gương mẫu, (truyện của Kinh Bích Lịch) nhưng nội tâm thầy tràn trề cảm giác khiêu khích. Nhìn vào cặp chân thon thớt của cô nữ sinh lúc nào cũng mờ mờ ẩn hiện sau lớp vải trắng mỏng, thầy phải luôn cân nhắc với chính mình để tách rời khỏi nơi đó. Nhưng cô nàng có lần cúi xuống nhặt lấy cây viết, thầy không thể nào thuyết phục mình tránh đi đôi gò mông vun đúc núc lờ mờ saumột đường viền tam giác, và khi cô nàng quay lại thì thầy tường tận tất cả hai bờ ngực đẩy đà đội lên dưới lớp áp dài mỏng mảnh. Nhỏ Minh như có giác quan thứ sáu phát giác ra sức ảnh hưởng của mình đối với thầy, liền nảy ra nhiều ý tưởng lạ lùng trong óc. Nàng hơi phấn chấn, lại hơi mắc cỡ, ngạc nhiên thích thú, lại hơi nhúc nhát khi biết được có người thầy đang nhìn mình thế kia. Trong thâm tâm, nhỏ Minh thừa biết điều đó sai quấy nhưng nhỏ thấy thích thú lạ lùng, như một trò chơi cấm kỳ mà cứ muốn chơi, muốn phơi bày ra thêm nữa cho thầy ngắm nghía. Có lần, nhỏ còn thử để ý nơi đủng quần của thầy. Nhỏ thấy nó phình to, đội lên thành quầng tròn rất ngộ. Vào dịp Giáng Sinh năm đó, thầy dạy chóng cho mau hết được năm tiết, và nóng lòng chờ mong tiết thứ sáu qua mau để thầy có dịp chiêm ngưỡng nhỏ Minh mặc đồ khêu gợi, khoe ra trước mắt thầy. Rồi tối đến thầy không thể nào tự chủ với lòng mình để mơ mộng về đứa học trò. Thầy cũng đã thuyết phục lương tâm mình, rằng nhỏ cũng muốn được thầy cũng như thầy muốn được nhỏ vậy. Vào ngày thứ Năm trước Giáng Sinh thầy bỗng thoáng nghĩ tới cái ước vọng của thầy, biết đâu nó lại trở thành sự thật ? Ngay khi tiết thứ sáu bắt đầu, thầy Tín biết rằng hôm nay chính là ngày thầy có thể đạt được nguyện vọng. Nhìn thấy con bé Minh ngồi đó, thầy hơi thở dồn khi nghĩ tới những phút ái ân, như những khi với Trang, bây giờ là Minh. Như thường lệ, nhỏ Minh mặc một chiếc áo dài trắng khoe thân thể nỏn nà xuyên qua làn vải trong suốt. Bờ ngực nhỏ đội cao dưới lớp áo, thầy chỉ cần liếc sơ qua thì đã tưởng tượng ra được một khung trời mát rượi đằng sau chiếc coóc xê ấy. Thể dương của thầybỗng cương phồng thành quầng tròn to đội hẳn qua lớp quần tây đen. Ngay khi lớp bắt đầu, thầy Tín đã bắt đầu hồi hộp, đổ mồ hôi lưng và tay. Thầy phải ráng né tránh khi vô tình nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của nhỏ Minh, nhưng đã quá muộn rồi khi bốn mắt chợt ngưng đọng ở một không gian nào đó. Lúc ấy, thầy thấy có một nụ cười duyên khêu gợi chợt lóe lên ở khóe môi của nhỏ. Thầy bồi hồi rúng động. Nhỏ Minh như biết được “yếu điểm” đó của thầy thì lại cố tình vén tóc để cho thầy thấy hết cái cổ trắng ngần. Tim thầy rung rinh như những cánh lá chuông đung đưa trước gió. Thầy bỗng ước ao được ôm nhỏ Minh trong vòng tay, ngay bây giờ, nhưng … Cuối cùng thì tiếng chuông cũng vang lên báo hết một ngày. Tất cả học sinh đều vội vã ra về. Thầy đứng đó quan sát từng cử chỉ một của nhỏ không bỏ xót. Thầy nuốt nước bọt lấy hết can đảm nói, “Minh, thầy nói chuyện với em một lát được chứ”, giọng thầy hơirung có lẽ do hồi hộp. Lúc đó nhỏ Minh nhìn thầy một cách trìu mến và bước tới bên bàn giáo viên. Cặp mắt của thầy bỗng trở thành man dại khi dáng đi của nhỏ yểu điệu thướt tha. Đứng cạnh bàn thầy, nhỏ phát giác ra căn phòng chỉ còn lại hai người. Cặp mắt thầy Tín nhìn chầm chầm vào khuôn mặt dễ thương của nhỏ. Thầy có vẻ len lén như đứa học sinh phạm lỗi. Sự hồi hộp càng dâng cao. Thầy cố gắng nén nó lại, muốn nói điều gì nhưng chẳng thốt ra được. Nhỏ Minh cũng thừa biết là thầy muốn nó lắm nhưng còn hơi ngần ngại. Nhỏ cũng muốn thầy vậy, nhưng thầy chưa dám “ra tay” trước thì sao nó dám được. Thật ra, bấy lâu nay nhỏ mơ mộng được ngày nào đó nằm trong vòng tay của thầy. Cuối cùng thì nhỏ Minh cũng lên tiếng, phá tan bầu không khí im lặng: “Thầy gọi em có chuyện gì không ?”. Thầy bỗng thở dồn như một đứa học sinh bị gọi lên trả bài lùi dần ra phía sau để tìm ghế dựa. Trong người thầy rạo rực không biết nói lời gì, rồi thì cũng ấp úng được mấy chữ, “Thầy, thầy ... thầy muốn gặp em sau tiết tới.”. Nhỏ Minh bần thần khi nghe thầy nói điều đó, không cần phải hỏi cũng đủ biết là thầy muốn nó rồi. Nhìn cặp mắt đa tình của thầy săm soi vào người nhỏ, nh�� bỗng rúng động, chỉ biết gật đầu chấp nhận rồi vội vã bước đi. Cặp mắt của thầy lại miết thẳng vào đôi mông tròn trĩnh của nhỏ. Thầy nuốt nước miếng… Nhỏ Minh chạy vội vào lớp Vật Lý. Nhỏ là đứa cuối vùng bước vào. Suốt tiết học cuối đó, nhỏ cứ lo nghĩ vớ vẫn về bàn tay rắn chắc của thầy xoa khắp mình, và nụ hôn đắm đuối của thầy trao cho nhỏ. Tiết thứ bảy trôi qua, học sinh đều ra về. Tiếng ồn ào của xe cộ chen chúc nhường lại cho tiếng hiu hiu của gió thổi. Thầy Tín ngồi trên bàn giáo viên ra vẻ bận rộn trên đóng bài vỡ học sinh để lại, nhưng trong lòng thì náo nức vô cùng. Nhỏ Minh từ đâu xuất hiện và dắt chiếc xe đạp vào, đẹp thật trong trắng, đẹp rất học sinh! Thầy đứng lên không nói tiếng nào, đi nhanh ra phía trước khép cánh cửa lớp lại. Nhỏ nhìn len lén khắp nơi như dò xét, vừa run vừa thích thú, mồ hôi nhỏ rịn ra ướt cả hai bên nách. Sau khi cánh cửa đã đóng, thầy Tín quay lại nhìn chăm chăm vào nhỏ Minh. Trong mắt thầy bỗng long lanh khó tả, rõ ràng tình dục nhiều hơn tình yêu. Rồi thầy ngồi xuống chỗ bàn giáo viên, dường như cố tình chờ nhỏ Minh bước tới. Mắt thầy vẫn đăm đăm không xê dịch về phía cô nàng. Nhỏ Minh nhìn thầy, nhìn đôi mắt tình tứ của thầy, cô như muốn bỏ chạy sự cám dỗ quyết liệt ấy, nhưng hai chân bỗng như có ai níu kéo. Một lát sau, mạnh dạn hơn, nhỏ từ từ bước tới phía trước như một người bị thôi miên trước một sự đam mê khó chối từ. Không gian trầm lắng chỉ còn lại hai tiếng thở mạnh và tiếng tim đánh vang trong lòng ngực, và tiếng chó sủa cách đoạn vọng từ một căn nhà sát vách với trường. Khi chỉ cách nhau chừng gang tay, bốn mắt bỗng nhìn nhau tràn ngập ánh lửa dục. Nhỏ Minh thì thào, có vẻ khiêu khích: “Thầy muốnem điều gì hở thầy ?” Thầy chợt lúng túng quơ lấy tập vở trên bàn như để chống chế trước sự chủ động của nhỏ Minh, nhưng nhỏ Minh nhanh tay hơn chụp lấy bàn tay thầy, bốn mắt lại xoáy vào nhau, ngưng đọng. Thình lình bàn tay thầy kéo nhỏ Minh về phía thầy đồng thời thầy lui dần ra phía sau, cho tới chạm vào tường. Nhỏ Minh bỗng thấytim mình đập loạn xạ, mồ hôi rịn ra ướt cả lưng. Trong tít tắc, thầy bổ tới như vồ, kéo nhỏ Minh áp vào sát ngực và kề miệng sát bên mặt nhỏ; tiếng thở dồn của thầy phì phà bên tai làm cho nhỏ nhột nhạt khó tả, tay chân thầy quờ quạng. Như không thể còn chờ lâu hơn được, thầy kéo nhỏ Minh sát vào miệng hôn đắm đuối lên môi của nhỏ. Đôi môi của cô nàng thật mềm mại ướt át. Gắn chặtvào đo,ù thầy thấy lòng mình lâng lâng khó tả, một cảm giác cuồng cuộn ở dưới đáy quần. Trong vô thức thầy lòn tay vào áo dài của nhỏ Minh, lần mò tìm cái khuy áo ngực ở sau lưng. Chỉ một lát sau thì thầy rút trong áo nhỏ ra chiếc coóc xê màu trắng, hai tay thầy tham lam chộp lấy đôi nhũ hoa săn cứng của đứa con gái hồn nhiên, và thầy vờn dỗi cho đã cơn thèm “phạm tội” bấy lâu. Nhỏ Minh rên rỉ, “Thầy đừng làm vậy thầy ... thầy ơi !”. Tiếng rên làm cho thầy không kềm chế được dục vọng. Mồ hôi của thầy đỗ ra như tắm, ướt hết cả lưng và trán. Hơi thở thầy trở nên dồn dập trong miệng của nhỏ. Nhỏ bắt đầu uốn éo dưới mười ngón tay củathầy; liền đó thầy lần tay xuống bẹn nhỏ. “Em sợ có người …”. Mặc kệ lời nói của cô nàng, thầy bóp hờ vào nơi ấy, bóp và nắn. Nhỏ Minh chợt thót người lên vì cảm giác đột ngột mà lần đầu tiên người đàn ông chạm vào chỗ kín của mình. Nhỏ định xô thầy ra nhưng không biết sao nhỏ không làm vậy, mà mặc nhiên cho năm ngóntay thầy quều quào vào vùng nhạy cảm nhất. Thế là thuận lợi, thầy vừa hôn, tay thì măng, tay thì sờ mó. Nhỏ Minh thấy người nóng ran, một chất nhờn ươn ướt tiết ra khỏi cửa mình thấm ra ngoài quần lót mà thầy Tín cảm giác được ở mấy đầu ngón tay. “Thầy yêu em …” – Thầy hổn hển. Một lát sau, thầy vừa hôn vừa lột áo của nhỏ ra. Minh nghẹn ngào không nói, chỉ cúi đầu nhìn bộ ngực trần mãnh mai, như quả xoàivừa mới chín, cái mà bấy lâu nay khéo che đậy dưới chiếc áo dài bỗng nhiên phơi bày tất cả ra ngoài. Thầy vồ lấy, bỏ vào miệng bú say sưa lên đầu núm. Nhỏ Minh lần đầu tiên biết được cảm giác xác thịt, dù thấy hơi sợ, nhưng sung sướng vô biên. Cô nàng chỉcòn biết ngửa đầu lên trời, miệng há hốc. Cái lưỡi của thầy thật kinh nghiệm, mềm mại lại khéo léo cứ lướt trên đỉnh làm nhỏ bao phen oằn quại, muốn thét to ra khỏi miệngnhưng sợ ai đó vô tình đi ngang qua, nghe thấy. Không bao lâu, như một sự trình tự diễn ra, thầy lần mò từ đôi vú xuống tới bụng. Nhỏ Minh ngạc nhiên vì thầy bỗng nhiên quỳ gốitrước mặt mình, nhỏ còn chưa biết phải làm sao thì thầy mình đưa tay tụt quần nhỏ xuống. Nhỏ e lệ, đưa tay kéo lên. Trong một khoảnh khắc giằn co, cuối cùng nhỏ cũng đành để yên cho thầy tuôït luôn chiếc quần lót trắng xuống tới gót. Trước mặt thầy giờ đây là một tòa thiên nhiên lộng lẫy. Thầy đưa mắt nhìn say sưa lên vùng mu phồng to vì hứng, nơi có lất phất những sợi lông măng mới mọc, màu bóng tuyền. Thấy thầy cứ dem dẽm đôi mắt vào nơi đó, nhỏ Minh e thẹn vô cùng, đỏ gay cả mặt mày. Nhưng thầy đâu có dịp để nhận ra sự mắc cỡ đó, vì thầy đã vục mặt vào đó liếm láp cuồng bạo. Do là lần đầu tiên có người chạm vào chỗ kín, nhỏ Minh thấy ngây ngất, nhất là cái lưỡi ướt át nóng bỏng của thầy liếm móc vào âm hạch của nhỏ thật tài tình. Nhỏ chỉ biết bấu lấy đầu thầy ấn mạnh hơn vào giữa hai đùi, rên khẻ : “Thầy ơi … thầy ơi!” Sự tôn sư trọng đạo trong phút giây này không bằng một cái “huyền bí” đen ẩm ướt, có thể diễn đạt rõ ràng ở ngay bục giảng đó. Thời gian diễn ra không đầy một lần trả bài, thầy bỗng đứng lên, tay chùi miệng, rồi dìu nhỏ Minh nằm ngửa ra bàn, quần còn vướng lại nơi gót; đồng thời thầy cởi hết áo quần mình ra. Do tò mò hay sợ ai đó chợt xuất hiện, nhỏ Minh cố gắng nhốm đầu lên nhìn, nhưng chỉ thấy bàn tay thầy đang che nơi phần kín. Dưới bàn tay, Minh có thể thấy được hai hòn của thầy săn lại, to rất to. Điều đó đủ cho cô nàng suy đoán thầy có dương vật quá khổ,và có lẽ nàng hơi sợ về điều đó. Nhưng lúc này sự hưng phấn đang chiếm đóng khối óc của nàng. Minh hào hển, thào thào: “Thầy ơi, em không dám … người ta có thể xuất hiện bất chợt”. Thầy Tín không đáp mà đưa ngón tay lên môi “xì” một tiếng, bảo Minh đừng nói thêm lời nào nữa. Minh im miệng lại thật, im như lúc ngồi trong lớp thầy lớn tiếng bảo các em học sinh: “IM LẶNG”. Cô nàng có vẻ chờ đợi cái phút giây đó sẽ tới, chưa biết đau đớn hay sung sướng đến cỡ nào như chúng bạn cứ xào xáo nhau về chuyện đó. Rồi phút giây đó cũng đến, khi Minh cảm giác rằng âm hộ mình bị chẹt vào bởi một vật gì vừa to vừa cứng. Cô nàng muốn la to lên vì đau, nhưng lại sợ phật lòng thầy, nên mím môi nằm im. Nhỏ cũng hy vọng rằng, người thầy mà cô nàng kính yêu nhất sẽ biết cáchlàm cho nhỏ sướng. “Ui da, sao em thấy đau quá thầy …” – Minh gượng đầu lên nói. “Em cứ nằm im, thầy cố gắng giúp cho em”. Không biết thầy nói giúp đây là giúp gì, chỉ thấy một hành động thầy duy nhất làm là đẩy người về phía trước. Và bất chợt, thầy nằm áp toàn thân lên mình cô bé học trò. Hai tay thầy nắm lấy tay nó, ấn chặt xuống bàn; đồng thời, hai chân thầy ngán chặt chânnó sang hai bên. Sang hai bên là chỉ để thầy lèn cái dương vật vào giữa cửa mình của con bé. Đau quá! Minh gắt lên. Nhưng bàn tay của thầy nhanh chóng bịt nó lại, ngưng không cho nó cất lên tiếng nào, song thầy lại không ngưng những nhịp điệu “phành phạch”, gút rồi thả, thả rồi gút. Mồ hôi đổ từ trán thầy rơi lên mặt Minh, nước mằn mặn nhưng khônglàm phân tán được cái cảm giác đau rát ở bên dưới. Cái cảm giác đau như xé Minh ra làm hai mãnh, bắt đầu từ giữa háng cô nàng. Ngược lại với Minh, thầy Tín thấy sướng rơn cả thân thể, chảy rần từ trung tâm thần kinh lan khắp tứ chi, tạo cảm giác tê tê khótả. Để tạo mãi cái cảm giác đó, thầy cứ phải nhịp nhàng, càng lúc càng tăng, xuôi theo con nước chảy xuống cuối nguồn. Thầy Tínchợt rên to, lần đầu tiên thầy rên bật ra khỏi miệng. Toàn thân thầy cong cứng như người ta bỏ thầy vào ngăn đá. Một sự co giậtgảy khúc liên tục xảy ra. Tiếp theo ấy là một dòng đặt sệt bắn ngắt đoạn và giảm dần số lượng, tuôn trào trong âm đạo của cô học trò yếu đuối. * * * Người ta nói không có cuộc tình vụng trộm nào được bền lâu. Chuyện thầy Tín và cô học trò Minh sáu tháng sau cũng dứt đoạn (Giấuđược 6 tháng lén lút âu cũng là một chuyện khó làm). Nếu như không phải (truyện của Kinh Bích Lịch) cái bụng của Minh một ngày một lớn và sự nghi kỵ của mọi người đã dẫn tới lần bắt quả tang hai người dắt nhau đi phá thai. Thầy Tín lập tức bị đuổi dạy, Minh cũng bị nghỉ học. Nhưng đó chưa phải là kết cục bi thương cho lắm, đến tới khi cái chết của Minh, do nhảy lầu, được mọi ngườitrong vùng phát hiện. Rồi mọi việc tiến trình xảy ra, thầy Tín li dị với cô Trang, đương nhiên là vì cô Trang quyết định tiến tới với người hàng xóm. Mất vợ, mất con, tan tành sự nghiệp, thầy Tín buồn tình bỏ đi xứ khác và nghe đâu vượt biên tới Mã Lai. Chuyện đã xảy ra lâu lắm rồi, thời thập niên 80’s, nhưng vẫn còn in nhan nhãn trong đầu tôi – một cô bạn thân với Minh, là một người cũng đem lòng yêu thầy Tín, nhưng kém may mắn hơn vì sắc vóc nên không được thầy Tín để ý tới. Song điều sự may mắn khác lại tới với tôi thật bất ngờ. Tôi gặp lại thầy Tín ở cái mãnh đất Cali này trong một ngày đẹp trời đáng nhớ, sau hơn 10 năm không gặp. Chúng tôi nhận ra nhau. Những tháng sống gần gũi đùm bọc, chúng tôi trở nên vợ chồng hồi nào không hay. Sau này, đã sống chung rồi, tôi có nhắc chuyện trước kia của thầy và nhỏ Minh bạn thân. Thầy chỉ cười. Tôi gạn hỏi mãi thầy mới kể rõ cái ngày xưa ấy ra sao và ra sao…


Top
 Profile  
 
 Post subject: Re: THẦY TÍN
PostPosted: May 26, 2013 - 08:30 AM 
Offline
~ Mới Lớn ~
~ Mới Lớn ~
User avatar

Joined: Jan 06, 2008 - 06:59 PM
Posts: 620
:) đọc mỏi cả mắt


Top
 Profile  
 
Display posts from previous:  Sort by  
Post new topic Reply to topic  [ 2 posts ] 

All times are UTC - 8 hours


Who is online

Users browsing this forum: No registered users and 3 guests


You cannot post new topics in this forum
You cannot reply to topics in this forum
You cannot edit your posts in this forum
You cannot delete your posts in this forum

Search for:
Jump to:  
Powered by phpBB® Forum Software © phpBB Group